GIÁC CHÚNG SANH HỮU TÌNH – NGỘ NHẬP PHẬT TRI KIẾN

NAM MÔ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI – TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

THƠ – THƯ PHÁP PHẬT GIÁO

THƠ PHẬT GIÁO

Sưu tầm

Sống không giận không hờn không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với những người chung sống
Sống là động nhưng lòng không xao động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống hiên ngang danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến

~ Thích Hạnh Hải ~

ĐỜI NGƯỜI

Lần tay tính lại sổ đời
Kiếp người chìm nổi vận thời rủi may
Buồn vui sớm đổi chiều thay
Ghét thương thế sự tháng ngày thịnh suy

Vô thường còn mất đến đi
Biển lòng sóng dậy ai bi nặng lòng
Thu tàn gió chuyển sang đông
Ai chung tâm sự hòa đồng tâm tư ?

Sang hèn mấy bận hoại hư
Trắng tay danh lợi cũng như bọt bèo
Hơn thua hai chữ giàu nghèo
Lăn thân cơ cực chạy theo kim tiền

Xuân xanh bao nổi ưu phiền
Đến khi tóc điểm an nhiên mong cầu
Cuối đường sanh tử về đâu ?
Linh hồn thanh thản bể sầu lắng yên …

(Bạch Vân Nhi)

Giọt Buồn 100 Năm !

Khi nếm trải cảnh đời cay đắng
Ai hiểu rằng lệ mặn chan cơm?
Dư âm tiếng tốt danh thơm
Bền lòng vì Đạo hoa thơm trái lành

Một chiếc lá còn xanh rơi xuống
Luật diệt sinh chẳng muốn đành cam
Người không dị kỹ san tham
Gìn câu phước đức tâm phàm giồi trau

Trong cuộc sống thấp cao quyền tước
Những lợi danh sau trước chớ màng
Nghèo giàu vinh nhục đa mang
Bận lòng chi chuyện thế gian vui buồn

Chung chí hướng suối nguồn bi mẫn
Lý tưởng cùng hướng dẩn người tu
Thoát vòng khổ nảo ngục tù
Tự do bình đẳng an du đời đời

Có những lúc Tâm rời hiện cảnh
Quán vô thường như ánh tà huy
Trăm năm cùng một chuyến đi
Thăng trầm mấy lúc cũng quy mạng về !!!

(Bạch Vân Nhi)

 

Có Bao Giờ Thầy Hỏi ?

Có bao giờ Thầy hỏi tại sao?
Con tu hoài lý Đạo chưa thông !
Thuyền từ nay đã ngược giòng
Tay chèo tay chống con không thấy bờ !

Trong phương tiện từng giờ thay đổi
Nghịch duyên trần trăm lỗi ngàn sai
Thầy khuyên con biết hôm nay
Đau buồn bữa trước qua ngày sẽ quên

Cánh lục bình trôi trên mặt nước
Vẫn thản nhiên ô trược mặc tình
Như Sen thanh thoát khoe mình
Trong bùn nhơ vẫn nguyên sinh sắc màu

Một vết cắt tim đau sâu thẳm
Máu tuần hoàn còn thấm châu thân
Ai hay giữa chốn hồng trần ?
Oan khiên túc trái đồng cân nghiệp đời .

Nợ gì đây không vơi chẵng cạn ?
Đến bao giờ dứt nạn tai ương ?
Tìm đâu ra một con đường ?
Đất không sỏi đá như thường mà đi !

BVN

Ở VỚI ĐỜI

Ba mươi tuổi biết 60 nơi
Thẩn thẩn thơ thơ đạo với đời
Nỏ giận hờn ai chi mệt bụng
Chớ tranh đua miệng chẳng hao hơi
Dại khôn rồi cũng hóa ra thành đất
So tính chi qua đặng với trời
Vốn biết cuộc đời là tệ bạc
Vẫn trò vẫn chuyện vẫn vui chơi

Còn Gặp Nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nỗi

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình tươi thắm ý thêm tươi
Cho hoa thêm ngát đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miềng đất rộng với trời cao
Vui câu ” nhân nghĩa ” tròn sau trước
Lấy chữ thân tình gửi tặng nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Chuyện đời muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chui một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thoát
Đời sống tâm linh thật tuyệt vời !

(Thích Nữ Huệ Trang)

Nét cọ cuộc đời

Ta lấy viết phết cuộc đời lên giấy

Nghe đất trời cuồn cuộn âm ba

Giữa thinh không ẩn hiện bóng sơn hà

Nghiêng nét bút phóng ngang bờ ảo mộng.

Từ điểm khởi ta sổ dài kiếp sống

Như đường gươm vun vút lao nhanh

Rồi đứng yên ngó lại cuộc vi hành

Tâm ta đó, nét nhòe đậm nhạt.

Đã mang kiếp phong trần phiêu bạt

Thì sá chi cuộc thế eo xèo

Hơn thua nhau tảng đá nặng còn đeo?!

Chấm thêm mực ta phẩy dài lần nữa.

Đi loanh quanh chuyện đời rồi cũng rứa!

Cũng đầu đuôi ngang dọc xéo xiên

Cũng lên lên xuống xuống ưu phiền

Thôi ta chấm để vo tròn nét mực.

THỜ Ơ

Trong tim bôi xóa đoạn trần hồng

Bụi đời phai dấu, tuyệt chờ mong

Tình duyên nay hóa tình muôn loại

Lặng tiếng yêu đương, tắt lửa nồng

Kỷ niệm nào vương, thoáng qua lòng

Bay theo làn gió, thoảng hư không

Hương xưa thôi đẫm trang tình mộng

Trả lại bèo hoa, trôi nước sông

Ngước mặt nhìn trăng tỏa non bồng

Ngược bước trùng dương, thoát vượt dòng

Trang thơ khép lại chương tình sử

Trải giữa ngàn mây, ý đại đồng

(Đài Trang)

 CÁC CÂU THƯ PHÁP THƠ THIỀN

1 . Nhẹ chuông ai điểm đời hư ảo
Đánh thức vầng trăng sáng tự tâm.

2 . Bóng trúc quét sân trần chẳng đọng
Vầng trăng xuyên biển nước không sao.

3 . Gió lay cành trúc tuyệt vời
Ô hay vũ trụ muôn đời nhất hư

4 . Trăm năm nhìn xuống đời hư ảo
Phút chốc nhìn lên ngộ lẽ trời.

5 . Khói trần bén giấc mơ tiên
Bâng khuâng trăng trải qua miềm quạnh hiu.

6 . Bóng vờn lên ngọn tử sinh
Gậy khua đầu gậy giật mình thiên thu

7 . Ta về ngồi lại tình hư ảo
Hư ảo không còn chỉ có ta.

8 . Ta phải đi khi một ngày đã tận
Yêu đã xong ân oán cũng xong rồi.

9 . Ý như thiên thủ thiền thiên cổ
Mà vẫn long lanh cái chính mình.

10 . Mênh mông quá biển trời lồng lộng gió
Một mình tôi ngày hai buổi đi về.

11 . Trần gian mỏng mộng vô thường
Đường xa mỏi mệt tôi thường nhịn tôi.

12 . Bao gờ gặp lại người thương nhớ
Cởi áo hoàng hao lấm bụi đường.

13 . Đã trở về mái nhà xưa
Thì trăng thì gió bốn mùa an nhiên
Cỏ hoa nở đóa thiện hiền
Non xanh nước tĩnh an thiền đã lâu.

14 . Một sớm nắng mai hồng
Ta về thăm viên không
Đá dựng vài trăm tượng
Cõi thiên tâm mênh mông.

15 . Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết có gặp hay không
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống thật lòng với nhau.

16 . Gió ngát rừng hương tăng nở hoa
Trời cao lồng lộng mấy yên hà
Một mình ngồi lai bên sông vắng
Mặc khách giang hồ lặng lẽ qua.

17 . Ai như biển cả lượng mênh mông
Muôn suối nghìn sông rộng mở lòng
Dòng trong dòng đục thu nạp cả
Tan vào chất mặn hóa xanh trong.

18 . Đỉnh non mây trắng cuộn rồi tan
Bên trời đi lại bến trăng ngàn

19 . Cúi đầu bước vào hiên nhà cỏ
Bất chợt vỡ cười mấy trận vang

20 . Mây hồng in bóng mát
Nắng ấm ngập vườn thơ
Gió về mang tiếng hát
Sen nở ánh vàng thơ.

21 . Trúc biếc nhuộm dòng sông
Thuyền trôi dưới trăng hồng
Xuôi về trên đồng vắng
Dừng lại bến bờ không.

22 . Không gian lặng lẽ ngập đồi xa
Trên đỉnh non cao đến hải hà
Lắng đọng cỏ cây lời đất cũ
Chiều tà lau trắng nắng đầy hoa

Lục Bát Không Đề

1 . Thỏng tay buông những lụy phiền
Chậm sâu hơi thở trên triền trầm luân
Lắng lòng trong giọt tham sân
Là khi thiền vị đã gần nơi tâm

2 . Thấy trong tiền kiếp xa xăm
Là bao ngày tháng u trầm sắc không
Tử sinh ngụp lặn giữa giòng
Sắc – không – vẫn – cứ – sắc – không – nối – liền

3 . Từ nơi trùng khởi nhân duyên
Bước đi đi mãi về miền Chân Như
Thấy đời là cõi huyễn hư
Thấy Chân Như vẫn Chân Như đó mà

4 . Vô minh rớt lại Ta Bà
Soi trong tự tánh thấy ta lại về
Thoát ra từ vực u mê
Vô thường được mất có hề chi đâu.

TUYỆT MÙ

Bao giờ chán ngắt cuộc chơi
Vai mang đãy sách về nơi đại ngàn
Xá chi ngậm ngãi tìm trầm
Sơn cùng thủy tận về tầm ngưu xưa

Phên thưa am cỏ gió lùa
Phải người Bích Nhãn mới vừa qua đây?
Lăng Già khép mở trên tay
Ngàn sau Đông Thổ còn lay lắt hồn

Lắng lòng theo những nhịp chuông
Buông dần tục niệm bên tuồng đời kia
Miệt mài thương ghét sớm khuya
Rồi mai cũng vứt xuống bia mộ mình

Tri âm còn lại tâm kinh
Trơ cùng tuế nguyệt phàm tình cũng vơi
Mốt mai từ bỏ cuộc đời
Vai buông duyên nghiệp về nơi tuyệt mù…

BẢN TÌNH CA CÔ ĐƠN

TG: Thích Tuệ Giác


Ta đã đến như lời xưa hẹn ước,
Trái tim nầy dâng hiến trọn cho đời.
Vô lượng kiếp dìu nhau chung nhịp bước,
Vạn nẽo đường nhân thế mộng đầy vơi

Cuộc hành trình lăn lóc mãi chưa ngơi,
Người còn khổ, ta còn đây chí nguyện.
Xót thương đời đảo điên mê chấp luyến,
Huyễn thân nầy xin chấp nhận thương đau.

Ai có biết trần gian tuồng mộng ảo,
Mãi đam mê đuổi bắt bóng chiều tà.
Cuốn theo ghềnh bao bọt bóng phù hoa,
Làn hương thoảng nhạt nhòa trong sương khói.

Hoa tươi thắm lúc bình minh nắng mới,
Chóng phai tàn khi bóng ngả tà dương.
Giấc nam kha sực tỉnh đóa vô thường,
Nghe thương xót bao người đang đắm đuối

Đêm trở giấc ngậm ngùi trong tiếc nuối,
Mộng liêu trai rụng vở ánh trăng tà.
Cuộc tình nồng theo giọt đắng phôi pha,
Lòng giá buốt bản tình ca héo hắt.

Đời tan hợp vui buồn duyên được mất,
Danh, lợi, tình đâu chắc thật bền lâu.
Mãi tranh đua chen lấn giật giành nhau,
Gây bao mối thương đau sầu chất ngất.

Hãy thức tỉnh bước lên đường giải thoát,
Gót phong trần xin dừng bước lang thang
Được gì đâu khi tỉnh giấc kê vàng,
Nghe chua xót bàng hoàng lòng buốt giá

Ôi bảo tố, phong ba đời nghiệt ngả,
Dấy điêu linh thống khổ cuộn dòng đời.
Dìm bao người đắm đuối biển mù khơi,
Bao khát vọng tan tành theo mây nước.

Ta đã đến như lời xưa hẹn ước,
Dù gian truân khó khổ quyết không lơi.
Dong thuyền từ đưa chúng vượt trùng khơi,
Soi đuốc tuệ dẫn người qua bến giác.

Khi đã nguyện dấn thân đời trược ác,
Là đương đầu bao thử thách oan kiên.
Nhiều đắng cay cùng nghịch cảnh chướng duyên,
Lòng chẳng khác, dù xương tan thịt nát.

Hãy xây lên giữa cuộc đời đổ nát,
Một lâu đài giải thoát vượt tam thiên.
Giữa trần gian đầy khổ não ưu phiền,
Đem trái giác hạt thiền ban rải khắp.

Bài hợp tấu đợi duyên người phúc đáp,
Bản tình ca hoà nhịp điệu cùng anh,
Đàn không dây vang điệp khúc vô sanh,
Sáo không lỗ vọng lên bài bất tử.

Ta đã đến như lời xưa hẹn ước,
Trái tim nầy dâng hiến trọn cho đời.
Vô lượng kiếp dìu nhau chung nhịp bước,
Vạn nẽo đường nhân thế mộng đầy vơi.

ÐỪNG
Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại. Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại.

Đừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn.

Đừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm.

Đừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.

Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi.

Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.

Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.

Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.

Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.

Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.

Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.

Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.

Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.

Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.

Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.

Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.

Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.

Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.

Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.

Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều. Gửi thông điệp này đến những người mà bạn yêu quý. Và đừng quên gửi lại cho tôi nếu tôi vẫn là 1 người bạn của bạn. Bạn nhận được tin nhắn này….thì hãy cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây… có một người nhớ bạn…

Giữa dòng tử sinh 

Sông Thu (*)


Ai đưa ta đến chốn này

Bên gành sỏi đá lưu đầy ngàn năm

Lối về muôn dặm xa xăm

Bơ vơ chiếc bóng giữa dòng tử sinh

Vào ra đổi xác thay hình

Dật dờ lên xuống vọng tình trầm luân

Trời, người, ma, quỷ, súc sanh

Chợt vừa tỉnh giấc giật mình chiêm bao !

_________

(*) Sông Thu là bút danh của TT. Thích Bảo Lạc, hiện là TổngThư Ký GHPGVNTN HN tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan và là Viện chủ Chùa Pháp Bảo, tiểu bang New South Wales, Úc Châu.

Tỷ Phú Thời Gian

Thích Tánh Tuệ

Ta là tỷ phú thời gian

Bước chân thong thả đi ngang cuộc đời

Một dòng tất bật ngược xuôi

Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.

Một dòng nhộn nhịp sắc thinh

Ta xin lắng đọng hòa mình thiên nhiên.

Sáng ra nhìn nụ hoa hiền

Chuyện cùng cây lá bình yên sau vườn

Hỏi thầm khe khẽ giọt sương

Này, em có biết vô thường sắc-không!

Chiều về bát ngát mênh mông

Trầm hương đốt nén, trải lòng nơi nơi.

Trăng non một mảnh ngang trời

Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương.

- Trăm năm giấc mộng huỳnh lương

Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời.

Có ai tỉnh thức giữa đời

Về đây ta sẽ chia đôi gia tài.

Cuộc đời đó, vốn không dài

Hãy cho hồn được… thoát thai mây ngàn

Ta là tỷ phú thời gian

Vì không nô lệ lòng tham chính mình.

Ta từ sanh tử về chơi

Ngồi trên chóp đỉnh mỉm cười với trăng

Xả

Thanh Tịnh


Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Thứ gì cũng gom góp

Sao kham nổi đường xa ?

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Nước tự nhiên trong lặng

Làm cho dậy phong ba

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Bỏ quên tự tánh giác

Ôm ấp hoài tinh ma

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Trong cảnh giới giãi thoát

Ta lại tự trói ta

Buông ra hãy buông ra

Ta phải tự trị ta

Rũ sạch hết tạm giã

Cho nhẹ gánh đường xa

Buông ra hãy buông ra

Chặt giữ từng sát na

Niệm niệm niệm niệm giác

Tự giác và giác tha.

An vui cùng hiện tại

Hạnh phúc mãi bên ta

Thôi cứ để Trăng tàn theo đêm xuống

Vướng víu chi cho nhọc hỡi Tùng khô

Nhân đức làm cho con người khả ái lúc còn sống và lưu danh sau khi lìa đời

Nhân-Quả

Có nhân thời ắt có quả

Khi mà cực thịnh tức là sắp suy

Thịnh suy nào có há gì

Có tài có đức việc chi cũng thành

Bàn tay chắp đóa sen hồng

Tặng người gieo hạt Từ Tâm vào đời

Chắp tay niệm Phật Di-Đà

Trang kinh mở một đóa hoa ghê thường

Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật

Thế cho nên tất bật đến bây giờ

Nhân đi ai biết bao giờ lại

Xa tắp chân trời dấu nhạn bay

Tâm Hiếu là Tâm Phật

Hạnh Hiếu là Hạnh Tu

Thực

Trắng Đen khác một cái nhìn

Đời Hư hay Thực Tâm mình sáng soi

Nhân sinh là kiếp vô thường

Vô thường là kiếp đoạn trường nhân sinh

Người thương người bao nhiêu cũng thiếu

Người ghét người chút xíu cũng dư

Hương các loài hoa thơm

Không thể bay ngược gió

Hương người đức hạnh đó

Ngược gió bay muôn phương

Từ bi thắng sân hận

Hiền thiện thắng hung tàn

Bố thí thắng xan tham

Chân thật thắng hư ngụy

KHẤT THỰC

1 . Người đi khất thực tình thương
Bằng bình bát rộng sâu nhường con tim
Thuận dòng sinh tử hóa duyên
Không phân biệt, chẳng nhị-biên là gì

2 . Ta trồng hạt giống từ bi
Ngày sau kết trái vô-vi cúng-dường
Nguyện trên khắp nẻo vô thường
Người đi phổ độ vào đường chân-như

3 . Nhận – cho về với vô-dư
Ta – người tan biến giữa hư không này.

4 . Trải lòng trên bước vô vi
Người mang hỷ xả từ bi vào đời
Ngày đi chia sớt nụ cười
Đêm về ngủ giữa đất trời thong dong
Phủi tay nhẹ túi không không
Vác vai chánh đạo viên thông bồ đề
Chúng sanh nghiệp nặng tình mê
Người từ vọng ảo đưa về giác chân
Vào, ra tự tại vô ngần
Hóa thành muôn vạn ứng thân, độ đời.

5 . Tìm ta một cội nghỉ chân
Giữa chan chát nắng, giữa tầm tã mưa
Ngược giòng sinh tử xô đưa
Tìm ta một cội để vừa đủ che
Lối quen khấp khiễng đi – về
Gót chân đã mỏi, đam mê đã chùng
Ta từ vô thỉ mịt mùng
Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyên
Tìm ta một cội chân nguyên
Vào nương bóng mát, nhập miền vô ưu.

6 . Người đi, sinh tử ngược dòng
ta mang nhung nhớ về bồng bế chơi
hôm ta gánh mộng xuống đời
người lên non thẳm nguyện lời tiền thân
ta làm mục lữ, phân vân…
ngược xuôi mấy nẻo cũng ngần ấy thôi
mai kia người nhập cuộc rồi
còn ta xoay chuyển luân hồi, được chăng ?

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ được công cha

KHÓ THAY SỐNG KHIÊM TỐN

THANH TỊNH TÂM VÔ TƯ

GIẢN DỊ ĐỜI TRONG SẠCH

SÁNG SUỐT TRỌN KIẾP NGƯỜI

Ít người giữa nhân loại

Đến được bờ bên kia

Phần lớn người còn lại

Xuôi ngược chạy bờ này

Chữ Tâm độc tự thế mà hay

Thành bại nên hư bởi chữ này

Tuổi trẻ gắng rèn, già cố giữ

Cuộc đời gắn trọn cả vào đây

Mở rộng Tâm ra lòng thanh thản

An vui tự tại đời thong dong

Đời cát bụi chớ băn khoăn

Vừa tu vừa học quyết tâm trọn thành

Sanh ra là khách qua đường

Chết rồi là kẻ trở về cố hương

Đất trời quán trọ bên đường

Cùng nương thân phận ngàn năm bụi bờ

Đi về đâu?

Chí thành niệm Phật người ơi!

Tây Phương Tịnh Độ là nơi ta về

Mỗi tâm niệm, mỗi ý nghĩ, bạn chớ xa rời cảnh giới Phật.

Đi, đứng, nằm, ngồi, nhất cử nhất động làm gì bạn cứ niệm Phật

Khóc cũng niệm Phật, cất một bước chân cũng niệm Phật

Sức mạnh của việc niệm Phật vĩ đại vô song, có thể khiến bạn đắc niệm Phật Tam Muội – một thứ Định không phải tầm thường

Niệm Phật một câu, Phước sanh vô lượng

Lạy Phật một lạy, tội diệt hà sa

Lá rơi từng chiếc lá rơi

Vô thường chợt đến người người như nhau

Mang theo phước mỏng nghiệp sâu

Chuyên tâm niệm Phật để mau Niết Bàn.

Lâu đài đẹp đẽ xinh tươi

Cũng là mộng ảo cũng rời thế gian

Mai này sụp đổ tiêu tan

Đi ngang qua đấy bàng hoàng mà thôi

Hoa sen tuy mọc trong bùn

Nhưng thân trong sạch mùi bùn chẳng vương

Lá xanh, lá đỏ, lá vàng

Suối Từ chở Pháp tuôn trào khắp nơi

Lá xanh, lá đỏ, lá vàng

Suối Từ chở Pháp tuôn tràn khắp nơi

Học Đạo, hành Đạo kịp thời

Lo gì không được về nơi Niết Bàn

Thuyền Từ vượt thoát Biển Mê

Di Đà tiếp dẫn độ về Tây Thiên

Cho đến tận hư không

Nơi nào có chúng sanh

Nguyện sẽ đến nơi đó

Diệt khổ đau cho họ

Lênh đênh trên mặt biển Đông

Phật Bà linh hiển cởi rồng cứu nguy

Đưa người tới bến tức thì

Chịu bao khổ nhọc cũng vì độ sinh

Con đường dài vô tận

Ngút mắt cuối chân trời

Kiên nhẫn ta tiến bước

Đường Tu sẽ thành thôi

Niết Bàn Ngài nhập lâu rồi

Đến nay Ngài vẫn ngồi đây vững vàng

Pháp Ngài dạy vẫn tuôn tràn

Chúng sanh theo đó, con đường Ngài đi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 255 other followers