GIÁC CHÚNG SANH HỮU TÌNH – NGỘ NHẬP PHẬT TRI KIẾN

NAM MÔ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI – TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

NHỮNG ĐIỀU CẦN GHI NHỚ 10/2013

Để lại bình luận

Bạn ơi bố thí mau đi.
Kẻo mai cơ hội mất đi không còn.
Cho đi phước đức viên tròn.
Bo bo keo kiệt phước mòn nghiệp vương!
Bạn ơi cõi phật mau nương
A DI ĐÀ PHẬT chay tương hằng ngày
Gắng tu công đức sâu dày
Vãng sanh thành phật đời này bạn ơi.
Đời là bể khổ chơi vơi.
Luân hồi sanh tử xương phơi nhiều đời.
Mau mau thức tĩnh xa rời.
Cùng về Cực Lạc sống đời bạn ơi!
(Sưu tầm)

TÌNH NGƯỜI
*********
Tình người trong cõi thế gian
Rất là cần thiết vô vàn ai ơi!
Mỗi khi ứng xử với đời
Giữ tâm chánh niệm đừng vơi tình này
Dù cho thế sự đổi thay
Cuộc đời nghiệt ngã đắng cay thế nào
Tình người phải giữ thanh cao
Vững vàng thanh thản đừng nao núng lòng
Mỉm cười chấp nhận là xong
Nhường người một bước thong dong nhẹ nhàng
Mọi điều phiền lụy trái ngang
Nào đâu vô cớ tự mang vào mình?
Những điều trong kiếp nhân sinh
Đều do nhân quả phân minh rõ ràng
Luân hồi vô thủy lang thang
Đã gây nhiều nỗi phũ phàng kiếp xưa
Trời không u ám khó mưa
Nếu không oan trái chắc chưa rơi vào
Tự nhiên không lẽ đành sao?
Ở trong nhân thế biết bao nhiêu điều
Nhìn qua có vẻ cao siêu
Nhưng trong thực tế chỉ liều mà thôi
Nhỏ nhen ích kỷ hẹp hòi
Làm cho tình nghĩa xa xôi nghìn trùng
Tình người là phải thủy chung
Trước sau sống đẹp, lao lung chẳng dời
Mỗi khi mở miệng cất lời
Khiêm nhường từ tốn, đúng nơi, đúng thời
Từ tâm, lợi ích cho đời
Nhu hòa, chân thật chớ vơi nghĩa tình
Mọi người cũng giống như mình
Trái tim, khối óc nhân sinh kiếp người
Cuộc đời cần phải vui tươi
Gặp nhau nên có nụ cười trên môi
Nếu không hoan hỷ thì thôi
Đừng gây oan trái luân hồi khổ đau
Từ bi xả bỏ cho nhau
Tình người đẹp mãi trước sau nhẹ nhàng.

(Cát Tường )

“Người cúng dường ta bằng vật phẩm tràng hoa, không gọi là cúng dường ta. Người cúng dường ta là người hành theo Chánh Pháp mới là người cúng dường NHƯ LAI xứng đáng nhất”.

Bố thí chân thật phải xuất phát tận đáy lòng từ bi mẫn chúng của ta, chứ không vì được đăng lên báo mà bố thí, cũng không vì được tán thưởng mà bố thí, lại cũng không vì tỏ ra mình tài giỏi mà bố thí. Ngược lại, bố thí phải lấy tâm bình đẳng, xem chúng sanh mọi loài như nhau, không vị kỷ, không phân biệt bạn thù, hay thân sơ… Bố thí mà không tiếc và không còn phân biệt ai cho ai nhận nữa, ấy mới chính là sự bố thí chân thật và cao quý nhất.

(Thiện Phúc)

Có phải tu theo Phật là không được có vợ chồng? Đáp: căn bản nhất và là cánh cửa mở đầu quan trọng nhất trong tu học Phật Pháp là trở thành những cư sĩ Phật tử tại gia tức là vẫn giữ đời sống thế tục (có vợ chồng, con cái, có công việc làmnhư thường,…) , tuy nhiên họ là những người đã làm lễ phát nguyện và giữ đúng sự quy y, nương tựa về Phật, Pháp, Tăng; giữ gìn năm giới cấm đạo đức căn bản mà Đức Phật đã chế định và có thể tu tập một pháp môn nào đó để hướng về giải thoát. Người nào là cư sĩ Phật tử và làm đúng theo những gì đã phát nguyện sẽ được rất nhiều lợi ích an lành, hạnh phúc trong đời sống hiện tại và các kiếp sống về sau. Ngoài ra còn có hình thức tu tập khác đó là xuất gia tu học trong các tự viện. Đối với hình thức tu tập này, Đức Phật chế định không được có vợ, chồng. Đây là hình thức tu tập được xem là tốt nhất để mau chóng hướng đến bến bờ giải thoát tối hậu. Người cư sĩ Phật tử tại gia trong quá trình giữ đúng vai trò cư sĩ của mình trong kiếp này hoặc kiếp sau có thể cân nhắc tiếp tục đến việc chuyển sang tu tập xuất gia để đạt nhiều lợi ích, an lạc hơn.

(Trang Facebook Phật Pháp Quán Thế Âm Bồ Tát ghi)

“Niệm Phật tam muội có thể trừ các thứ phiền não và những tội đời trước. Các pháp tam muội khác, có môn trừ được nghiệp dâm, không thể trừ được nghiệp sân, có môn trừ được nghiệp sân, không thể trừ nghiệp dâm. Có môn trừ được ba độc, tham, sân, si, không thể trừ các tội đời trước. Môn Niệm Phật tam muội có thể trừ các thứ phiền não và các thứ tội chướng. Lại nữa, Niệm Phật tam muội có phước đức lớn, hay độ chúng sanh. Chư Bồ Tát muốn mau diệt tội chướng, được nhiều phước đức, sớm độ chúng sanh, không chi hơn tu môn Niệm Phật tam muội”.

Trích từ Luận Đại Trí Độ – Tác giả Long Thọ Bồ Tát
Hòa Thuợng Thích Thiền Tâm dịch Việt

Thế gian là tương đối, tâm người là vô thường, bữa nay như vậy, nhưng mai mốt vô thường nó đổi đâu còn như vậy nữa. Bởi vậy không có cái toàn mỹ, đòi cái toàn mỹ là mê. Bởi vì xét kỹ thì chính mình còn chưa toàn mỹ, ngay nội tâm của mình, có khi còn tự mình mâu thuẫn với mình nữa nói chi tới bên ngoài. Như vậy làm sao muốn mọi người toàn mỹ được, muốn mọi cái bên ngoài toàn mỹ được!

(TT. Thích Thông Phương)

Ta có tình yêu rất đậm nồng .
Yêu đời yêu Đạo lẫn non sông .
Tình ta chan chứa trong hoàn vũ .
Ta chẳng yêu riêng khách má hồng .
Nếu khách má hồng muốn được yêu .
Vậy thì tâm trí phải xoay chiều .
Hướng về phụng sự cho nhân loại
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu .

(ST)

Người học Phật, không cần phải hình thức trang nghiêm, mà chỉ quý ở chỗ tu hành chơn chất.

Người cư sĩ tại gia niệm Phật, không nhất định phải mặc y phục như tu sĩ, mà chỉ cần búi tóc gọn gàn, mặc thường phục là được.

Người niệm Phật không nhất định phải gõ mỏ hay đánh trống, nếu ưa thích sự tĩnh lặng thì có thể tự niệm Phật trong sự yên tịnh.

Người niệm Phật không nhất định phải tạo thành hội đoàn đông đảo, nếu e ngại việc ấy thì có thể tự đóng cửa niệm Phật.

Người niệm Phật không nhất thiết phải vào chùa nghe kinh, nếu biết chữ thì có thể tự y theo giáo pháp mà niệm Phật.

Người ngàn năm đốt hương cúng Phật, không bằng người ngồi an tịnh trong nhà niệm Phật.

Người cung phụng tà sư không bằng người hiếu dưỡng cha mẹ mà niệm Phật.

Người kết giao bè bạn ác không bằng người ở một mình nơi thanh tịnh niệm Phật.

Người gởi tiền ngân hàng để lo cho cuộc sống tương lai, không bằng người hiện tại làm phước, niệm Phật.

Người ôm giữ trong lòng những tâm nguyện nhơ bẩn, không bằng người sám hối, niệm Phật.

Người học tập thơ văn ngoại đạo, chẳng bằng người không biết một chữ mà niệm Phật.

Kẻ vô tri vọng luận thiền lý, chẳng bằng người hết lòng trì giới, niệm Phật.

Kẻ mong cầu thần thông yêu quỉ, chẳng bằng người chánh tín nhân quả mà niệm Phật.

ĐẠI SƯ LIÊN TRÌ

Có một số người thấy khổ, biết mình khổ, nhưng lại không tìm đường thoát khổ, vì lầm cho đó là một định nghiệp, một quả báo của nghiệp quá khứ không thể tránh khỏi nên nhẫn tâm chịu đựng, chịu trả nghiệp. Nhưng xưa kia, ai đã trói buộc ta vào cuộc đời để rồi nay ta ngồi chờ giây kia tự đứt? Ðạo Phật dạy Từ Bi nhưng cũng dạy Hùng Lực. Chúng ta khổ vì xưa kia đã tạo nhân xấu, nhưng đời này chúng ta không được thụ động ngồi chờ cho nghiệp hết, mà phải chủ động, đứng lên tìm đường giải thoát, phải có hùng lực chặt đứt nghiệp cũ. Chặt một lần chưa xong, phải chặt nữa, chặt hoài, đến khi nào đứt mới thôi.

(Thích Trí Siêu)

Thân ta có được kiếp này
Đều do nhân quả trước đây ta làm
Cho dù xấu đẹp sang hèn
Đừng nên oán trách trời ban thế này
Thân người quý giá hiện nay
Phải luôn quý trọng ngày ngày tự răn
Vì ta có sẵn đôi chân
Con đường chân chính ta ta cần bước đi
Đôi tay cũng chẳng kém gì
Làm lành làm tốt chẳng vì lợi danh
Vì ta đủ trí thông minh
Tai nghe chân chính mắt tinh soi đường
Mũi ta tìm đến mùi hương
Hương thơm đạo lý,luân thường xưa nay
Miệng ta chỉ nói lời hay
Nói lời Phật dạy,miệng này như hoa
Tâm ta thì phải vị tha
Chứ đùng vì kỷ mà làm khổ thân
Thế gian thì vẫn xoay vần
Phải luôn giữ vững tinh thần mà tu
Tâm nay vốn lắm kẻ thù
Hãy dùng chánh niệm triệt trừ chúng đi
Tỉnh giác ta phải hành trì
Để ta nhận diện những gì khổ đau
Thân tam sát cánh bên nhau
Trong ngoài phối hợp cùng nhau Tu Hành
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Phàm là kẻ bận việc công hay làm chuyện tư, bận rộn công việc, tuy làm việc mà trong tâm vẫn thường chẳng quên Phật, luôn nhớ Tịnh Ðộ. Giống như người đời có chuyện quan trọng phải bận tâm, tuy tính toán, nói năng, nằm, ngồi, làm đủ các sự, nhưng chẳng trở ngại việc thầm nhớ, chuyện bận tâm trên đây vẫn còn y nguyên! Phải nên có tâm niệm Phật như thế! Nếu lỡ quên mất thì phải nhiều lần gom tâm lại, lâu ngày sẽ thành tánh, luôn nghĩ nhớ tùy ý.

Kinh Lăng Nghiêm dạy: “Nếu tâm chúng sanh nhớ Phật, niệm Phật thì hiện tiền, tương lai, nhất định thấy Phật, cách Phật chẳng xa; chẳng nhọc phương tiện, tâm tự khai ngộ”.

Ràng buộc tâm như thế sẽ luôn ngăn ngừa các ác một cách tùy ý. Giả sử muốn làm ác thì do nhớ đến Phật nên ác chẳng thể thành. Dù cho có lúc ngả theo điều ác mà làm ác thì tâm cũng luôn rụt rè, giống như thân có mùi thơm sẽ tự nhiên xa lìa chỗ hôi thối.
Hơn nữa, nếu biết tâm vừa mới hơi khởi ác niệm thì liền nhớ đến Phật. Do Phật lực nên ác niệm tự dứt, như kẻ gặp nạn cầu đến cường viện (kẻ cứu viện mạnh mẽ) sẽ được thoát khỏi. Lại như lúc thấy người khác chịu khổ thì do tâm niệm Phật sẽ xót thương kẻ ấy, mong kẻ ấy thoát khổ.

Nếu phải xét xử án tù thì do niệm Phật nên sanh lòng thương xót, tuy vẫn tuân phép vua, nhưng nên thầm nguyện rằng: “Ta tuân hành vương pháp chứ chẳng phải bổn tâm muốn thế. Nguyện khi ta sanh về Tịnh Ðộ, thề sẽ cứu vớt ngươi!”

Khi trải qua hết thảy hoàn cảnh dù thiện hay ác thì do tâm nhớ Phật nên luôn tâm niệm, phát nguyện. Vì thế, đại nguyện vương của đức Phổ Hiền: “Làm hết thảy ác, đều chẳng thành tựu; nếu làm thiện nghiệp thảy đều hòa hợp” phát xuất chính từ ý nghĩa này. Trong tâm luôn niệm Phật liên tục như thế sẽ có thể thành tựu hết thảy công đức nhân duyên Tịnh Ðộ.

TUÂN THỨC ĐẠI SƯ

Giáo huấn của Đức Phật sống TẾ CÔNG

Cuộc đời là do số mệnh an bài – Cầu xin làm gì

Hôm nay không biết việc ngày mai – Lo âu làm gì

Không lễ cha mẹ mà chỉ lễ phật – tôn kính làm gì

Anh chị em đều là cùng khí huyết – Tranh giành làm gì

Con cháu có phúc của chúng nó – lo lắng làm gì

Há có ai mà không gặp được thời vận của mình – nôn nóng làm gì.

Ở đời khó gặp được nụ cười – đau khổ làm gì.

Sửa chỗ hỏng, che chỗ lạnh, đủ ấm thì thôi – bày vẽ làm gì.

Tài năng hơn ba phân đáng là chi – tham lam làm gì

Chết rồi một đồng không mang được – bủn xỉn làm gì

Người sau thu lấy ruộng đất của người trước – chiếm đoạt làm gì

Được chỗ tiện nghi thì cũng mất tiện nghi – tham lam làm gì.

Ngẩng đầu ba tấc có thần linh – lừa dối làm gì

Vinh hoa phú quý như là hoa trước mắt (sớm nở tối tàn) – kiêu ngạo làm gì.

Người khác giàu có là do tiền định – ganh ghét làm gì

Kiếp trước không tu kiếp này khổ – oán trách làm gì

Người đánh bạc không có kết cục – đòi hỏi làm gì

Gia đình hoà thuận và cần cù sẽ thắng việc cầu xin – xa xỉ làm gì

Báo thù đến lúc nào ngừng – kết oán làm gì

Việc đời như một ván cờ – tính toán làm gì

Thông minh sẽ bị thông minh lừa dối – giả dối làm gì

Lời nói hão huỷ hết phúc đức cả đời – nói hão làm gì.

Chuyện thị phi cuối cùng sẽ sáng tỏ – phân biện làm gì

Ai thường gìn giữ ( đạo lý) thường vô sự – trách móc làm gì

Huyệt ở trong tim không ở trên núi – mưu toan làm gì

Lừa dối là hoạ, tha thứ là phúc – xem bói làm gì

Một ngày nào đó mọi việc đều chấm dứt – vui mừng làm gì.

Author: HUỆ AN

Buddhist ĐẠI NGUYỆN: CHÚNG SANH VÔ BIÊN THỆ NGUYỆN ĐỘ PHIỀN NÃO VÔ TẬN THỆ NGUYỆN ĐOẠN PHÁP MÔN VÔ LƯỢNG THỆ NGUYỆN HỌC PHẬT ĐẠO VÔ THƯỢNG THỆ NGUYỆN THÀNH GIÁC CHÚNG SANH HỮU TÌNH NGỘ NHẬP PHẬT TRI KIẾN NGUYỆN SANH TÂY PHƯƠNG TỊNH ĐỘ TRUNG CỬU PHẨM LIÊN HOA VI PHỤ MẪU HOA KHAI KIẾN PHẬT NGỘ VÔ SANH BẤT THỐI BỒ TÁT VI BẠN LỮ NGUYỆN HỒI HƯỚNG: NGUYỆN ĐEM CÔNG ĐỨC NÀY HƯỚNG VỀ KHẮP TẤT CẢ ĐỆ TỬ VÀ CHÚNG SANH ĐỀU TRỌN THÀNH PHẬT ĐẠO NAM MÔ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s