GIÁC CHÚNG SANH HỮU TÌNH – NGỘ NHẬP PHẬT TRI KIẾN

NAM MÔ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI – TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

NHỮNG ĐIỀU CẦN GHI NHỚ 12/2013

Để lại bình luận

Kiếp người là kiếp vô thường.
Nhân sinh là kiếp đau thương khổ sầu.
Đời người vui vẻ bao lâu.
Sanh ly tử biệt khổ đau bao đời.
Thân tâm mê đắm không rời.
Để rồi đau khổ ở nơi thân mình.
Vậy sao cứ mãi vô minh.
Không lo tu niệm, vãng sinh Liên Đài.
A Di Đà Phật ngày ngày
Ăn chay, bố thí, Phương Tây nguyện vào.
Xin đừng hẹn lại kiếp nào
Thân người đâu chắc kiếp sau có còn
Bền lòng, vững chí, sắt son
Trì danh hiệu Phật, chớ cờn buông lung.
(Sưu tầm)

Cuộc đời như hoa bay theo gió
Thoáng chốc qua hỏi nắm lại được gì
Hay chỉ là những nỗi sầu bi
Rồi ngã xuống không đem gì theo được

Đã là người ai cũng tham cũng ước
Bã vinh hoa phú quý với tiền tài
Nhưng nào hay đời tạm giả đổi thay
Phù du đó có đây rồi lại mất

Này người ơi cầu mong người thành thật
Đem từ bi đối đãi biết thương nhau
Cùng yêu thương vượt qua những khổ đau
Thì cuộc sống sẽ đẹp tươi biết mấy

Đời ta ngắn như áng mây trắng vậy
Thoáng chốc rồi lại nằm dưới mồ sâu
Tiền tài danh lợi có theo đâu
Hai tay trắng ta về đường tội phước

Chi cho bằng giờ ta lo liệu trước
Cất tiếng ca câu niệm với lời kinh
Xua đêm tối để được đón bình minh
Tâm niệm Phật cầu về nơi cực lạc

Hãy làm hiền đừng bao giờ làm ác
Trên có Trời có Phật biết nơi ta
Mong sao cho khắp ở chốn gần xa
Đồng an lạc và đồng tu đồng tiến.

CHÂN HẠNH PHÚC
(Hàn Vũ)

Ngày lại đến khi đêm còn thao thức
Tối quay về lúc nắng vẫn suy tư
Mãi đi xa tìm định luật bù trừ
Mà lơ đễnh bỏ quên nơi thực tại.

Ai cũng biết đời không là mãi mãi
Nhưng cứ hoài tìm cái khổ cho tâm
Ngược thời gian suy kim cổ thăng trầm
Thầm hỏi đời đâu là ”Chân Hạnh Phúc”

Tạm gác lại chuyện hơn thua vinh nhục
Để đi tìm chân hạnh phúc nơi xa
Chạm vách đời rách mướp mảnh hồn ta
Mới chợt hiểu hạnh phúc bên ta đó.

Biết bằng lòng với những gì hiện có
Đừng mộng mơ, đừng mong ước xa vời
Lấy chân thành để đối xử với đời
Đừng toan tính giữa cho và được nhận.

Người miệt khinh xin đừng nên nóng giận
Đặng lời khen cũng chớ vội vui mừng
Dù bà con hay nước lã người dưng
Đã quen biết thì hết lòng quí trọng

Khổ hôm nay, mai đời xanh sự sống
Và tâm hồn thanh thản nhẹ nhàng hơn
Giữ làm chi những căm tức oán hờn
Khi cuộc đời cho ta nhiều cay đắng.

Không gì hay hơn bằng là im lặng
Nhưng đừng buồn, đừng trách phận than thân
Đừng trách trời, đừng oán hận thế nhân
Mà phải biết chấp nhận cùng thực tế.

Làm thời khó nhưng hứa thì rất dễ
Nên đắng đo trong lời nói của mình
Đừng bao giờ xin lỗi tôi vô tình
Vì không ai chấp nhận điều đó cả.

Giờ quay lại chuyện hơn thua thiên hạ
Ta ghét người, người nào có ưa ta
Giàu hay nghèo hết thở cũng ra ma
Tranh chi khi đích đến là cái chết.

Nhưng thua đời thì người cười bê bết
Gẫm sự đời đen bạc khác chi vôi
Ai cũng luôn xem trọng cái của tôi
Mà khinh nhẹ cái của người ta có.

Ừ thì nghèo, người ta nghèo thật đó
Nhưng biết đâu người ta lại hơn mình
Người hơn ta bởi chữ nghĩa, chữ tình
Ta hơn người, hơn đồng tiền bát gạo.

Nếu đã biết đời phù hoa hư ảo
Còn tranh chi sự vô nghĩa hơn thua
Người nông dân sống chất phát quê mùa
Nơi thành thị chắc chi người hơn được

Đã là người thì ai không mơ ước
Nhưng đừng ôm những giấc mộng trên mây
Mơ được làm được học hỏi điều hay
Để bồi đắp nhân phẩm và đạo đức

Ở đâu đó thật sâu trong tiềm thức
Tâm mỗi người điều có một chữ Nhân
Mãi hơn thua nên mai một đi dần
Không khéo giữ tâm hồn thời đánh mất

Nếu ai nói sống không cần vật chất
Xin thưa rằng đấy giả dối đầu môi
Tiền ta làm bằng nước mắt mồ hôi
Thì trộm nghĩ ta có quyền tận hưởng.

Người nhân đức thì suốt đời sung sướng
Kẻ kém nhân thời đau khổ muôn ngàn
Sướng gì hơn tâm thanh thản an nhàn
Không ray rức khi hơi tàn sức mỏi.

Xin hãy cố nghe lời lương tâm nói
Để quay về với nẻo chánh đường ngay
Đừng nghĩ rằng việc làm xấu hôm nay
Theo thời gian lụi tàn ta quên hết.

Kiếp nhân sinh nay sống ngày mai chết
Đời mấy ai biết trước được chữ ngờ
Không tu chân tích đức tự bây giờ
Hối lúc nước đến chân thì đã muộn.

Nhanh lên nào hãy mau tay vứt xuống
Mang làm chi đôi gánh nặng hơn thua
Chấp nhận thôi mặc đời những tranh đua
Hãy bằng lòng với cái ta đang có.

Cố giữ tâm như mặt trời rực đỏ
Sống cho đời trước khi sống cho ta
Lúc xuôi tay thời không ngại Nại Hà
Thuyền Bát Nhã đưa ta về bến Giác.
Nguồn: FB Tiên Huỳnh

Ðã bao kiếp luân hồi chuyển thức
Trải vạn niên cơ cực trầm luân
Cơ may sáu nẻo xoay vần
Cửa Nhân nay đã hiện thân làm người
Làm người khó muôn phần thiệt khó
Khó làm người trăm khổ gian nan
Ân duyên quả báo cưu mang
Mệnh ai nấy chịu chớ quàng sang nhau
Người làm khó dễ chi đạt quả
Mượn thân này giải toả nghiệp duyên
Nhân kia Tâm Phật gieo truyền
Chớ ham vưu vật mà quên tu trồng
Cõi nhân thế lắm mê nhiều mộng
Dễ đắm chìm danh vọng giàu sang
Tạo thêm nghiệp nặng đeo mang
Mãi hoài luẩn quẩn kiếp toan lộn vòng
Quả đáng tiếc muôn phần hoài tiếc
Có thân người vạn kiếp hạnh tu
Cửa Nhân đâu dễ mà vô
Nên chi phải biết đường tu mà hành
Theo gương Phật Pháp kinh đã sẵn
Hãy chăm trồng nhân tánh Phật gieo
Ðịnh tâm tu niệm nguyện theo
Tam quy cửa Phật diệt điều sân si
Ân duyên cũ nghiệp truy giải thoát
Gieo duyên lành tâm đạt từ bi
Hồng trần dẫu lắm quyền uy
Không lay chuyển nổi Tâm quy cửa Thiền
Tâm đã định niệm phiền đã dứt
Cõi ta bà tuyệt đứt đường quay
Quy không giải thoát từ đây
Pháp thân an lạc phương Tây Niết bàn.

Vòng xoay xe chạy
Quanh đi quanh lại
Cũng mấy quãng đường
Trong cõi vô thường
Bánh xe sinh tử.

Hết nam rồi nữ
Hết tử rồi sanh
Cuộc sống mong manh
Sáu đường luân chuyển.

Nghiệp lôi ta hiện
Nghiệp kéo ta đi
Quẩn lại quanh đi
Cũng trong bể khổ.

Tây phương chừa chỗ
Hãy nỗ lực lên
Niệm Phật thì nên
Nhất tâm bất loạn.

Bên ngoài là ngọn
Gốc ở trong tâm
Phật pháp diệu thâm
Mau tầm kẻo trễ.

(Thầy Thích Trí Huệ)

Dòng đời chan chứa khổ đau,
Phật Quang rải ánh đạo mầu nơi nơi.
Hương sen ngát tỏa khung trời,
Lời Vàng thấm đượm lòng người bơ vơ.
Mái chùa ấn dấu tiêu sơ,
Lâng lâng thanh thoát hồn thơ nhẹ nhàng.
Lướt qua mưa gió phũ phàng,
Vượt qua chìm nổi huy hoàng tiến lên.
Lấy TÂM chân chính xây nền,
Hành trang bố thí làm duyên cho đời.
Biết đời là lẽ đổi dời,
Chung lòng chung sức cùng người chung xây.
Vầng ô di chuyển Đông, Tây,
Xuân hoa tươi mát, Thu gầy vóc xưa!
Gây nhân công đức bao vừa,
Càng tăng phước thiện càng thừa vinh quang.
Cùng nhau tiến bước lên đàng!

(Thích Tâm Châu)

Mẹ là Đức Quan Âm
Hiện thân nơi cõi trần
Ban tình thương vô tận
Gieo rắc mầm Phật tâm

Trước lòng mẹ từ bi
Quỷ ma quỳ sám hối
Giũ sạch bụi sân si
Trên dốc đời u tối

Bao phen con lao đao
Giữa dòng đời điên đảo
Mẹ đã là chiếc phao
Dìu con về bến đạo

Trong chập chùng mê lộ
Con khóc cười vô thanh
Chỉ còn vòng tay mẹ
Là nơi chốn an bình.

Mẹ mong manh tuổi hạc
Mẹ tinh tuyền như sương
Thân tâm hoà an lạc
Thơm ngát nước nhành dương.

(Hoàng Thịnh)

Đừng chỉ sống vì tình,
tình riêng của chính mình
vì biết bao chúng sanh
đang còn sống điêu linh.

Đừng sống vì lợi danh,
vì hay thích đua tranh,
vì muôn sự thế gian
đều tạm bợ, mong manh.

Đừng sống chỉ vì nghiệp
khiến đau khổ nối tiếp.
Hãy sống vì nguyện lành,
cho đời luôn lịch thiệp.

Nguyện Tam Bảo mười phương
luôn soi sáng, chỉ đường
và giúp cho muôn lòai
thường sống tròn cao thượng.

Nguyện bao công đức lành
giúp muôn lòai vãng sanh
cõi Tây Phương Cực Lạc.
( St )

“Tâm Thức”

“Vạn vật trần gian chỉ Vô-Thường
Sang hèn, vinh nhục tợ như sương
Thênh thang một cõi không biên-xứ
Tâm trí đâu còn cảnh vấn vương

Vũ trụ bao la trước gió chiều
Đưa về tâm-thức buổi cô liu
Vô-biên tâm-thức không bờ bến
Lẳng lặng trời xanh một cánh diều

Bóng sắc hợp tan con bèo nổi
Cái thân tứ đại có còn chi
Nhứt tâm nhập định vô sở hữu
Chẳng có của ta một thứ gì.

Ráng chiều lấp lánh sắc y-vàng
Nước biếc theo dòng bọt võ tan
Chân bước vân-du trời chạng vạng
Mắt nhìn phong cảnh lối mênh mang.

Tham mê năm quẩn thời sanh tử
Chẳng nhiễm sáu căn tức Niết-Bàn
Giáo hóa tùy duyên nào chướng ngại
Niềm vui tự tại giữa trần gian…’’.

(Trích ‘’Đạo Vàng Muôn Thuở – Đức Phật Thích Ca Đắc Đạo’’)
St

Niệm Phật trên môi khẽ mỉm cười
Tấm lòng hoan hỷ cứ vui tươi
Trần gian cõi tạm nào có thật
Thôi cứ an vui miệng mỉm cười

Thời gian như thế cứ trôi mau
Thấm thoát xuân xanh đã bạc đầu
Hết ngày hết tháng ta dần yếu
Sớm liệu lo ngày bỏ xác thân

A Di Đà Phật đã dạy răng
Con hỡi con ơi chớ đắm trần
Một ngày con sẽ buông hơi thở
Nào có đem gì ngoài đức ân

Vậy thì con hãy toan lo liệu
Xa nẻo luân hồi tránh thị phi
Sớm ngày học đạo theo cầu Phật
Sớm được vãng sanh thoát cõi trần

Bạn ơi này hỡi người bạn thân
Nhìn xem đau khổ cứ xoay vòng
Đừng nên đắm lụy mà phiền não
Cứ sống vui đi chớ nhọc nhằn!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT_()_

NIỆM PHẬT

Nặng nhớ Tây Phương, giọt lệ tràn,
Ta Bà khổ lắm, khó kêu than.
Một lòng muốn thoát, ra đời trược,
Chỉ niệm Di Đà Chủ Lạc Bang.

Si mê tham đắm, cõi Ta Bà,
Nhiều kiếp luân hồi, luống lại qua.
Cõi uế muốn mau thành cõi Tịnh,
Nhất tâm chuyên chú niệm Di Đà.

Thương mình vốn một kẻ phàm Tăng,
Bên vực tử sanh, bước đã từng.
Chỉ muốn tên nêu, nơi hạ phẩm,
Chẳng mong cao thấp, với truyền đăng.

Một câu hiệu Phật, một hoa sen,
Mỗi tiếng từ tâm tiếp nối liền.
Niệm trước niệm sau, duyên khắng khít.
Lo gì không được, đến Tây thiên.

Trang nghiêm An Dưỡng ấy là nhà,
Quay gót tới ngay, chẳng mấy xa.
Không nhớ duyên trần, chuyên nhớ Phật,
Ao sen đã trổ một cành hoa.

Niệm Phật phải cần có khóa trình,
Mười ngàn sớm tối, niệm phân minh.
Dù bao bận rộn, không hề đổi,
Tịnh nghiệp tự nhiên sẽ được thành.

Trải mấy nghìn thu, cách biệt quê,
Một lòng tha thiết, nhớ mong về.
Phật nhớ trông ta, ta nhớ Phật,
Cha con chắc chắn được gần kề.

Sáu chữ Di Đà, phải gắng ghi,
Như bên vực thẳm, gắng từng ly.
Cảnh trần như ngựa qua song cửa,
Cực Lạc, không còn lệ rớm mi.

Sáu chữ như viên ngọc nước trong,
Tan ngay phiền não ở trong lòng.
Trời quang nghìn dặm không mây gợn,
Chỉ có vầng trăng sáng rọi song.

Tịnh Độ mười phương chư Phật khen,
Năm thời tám giáo khắp bao gồm.
Gìn lòng sáu chữ luôn liên tục,
Bốn cõi trang nghiêm ấy cố thôn.

Triệt Ngộ Đại Sư

Author: HUỆ AN

Buddhist ĐẠI NGUYỆN: CHÚNG SANH VÔ BIÊN THỆ NGUYỆN ĐỘ PHIỀN NÃO VÔ TẬN THỆ NGUYỆN ĐOẠN PHÁP MÔN VÔ LƯỢNG THỆ NGUYỆN HỌC PHẬT ĐẠO VÔ THƯỢNG THỆ NGUYỆN THÀNH GIÁC CHÚNG SANH HỮU TÌNH NGỘ NHẬP PHẬT TRI KIẾN NGUYỆN SANH TÂY PHƯƠNG TỊNH ĐỘ TRUNG CỬU PHẨM LIÊN HOA VI PHỤ MẪU HOA KHAI KIẾN PHẬT NGỘ VÔ SANH BẤT THỐI BỒ TÁT VI BẠN LỮ NGUYỆN HỒI HƯỚNG: NGUYỆN ĐEM CÔNG ĐỨC NÀY HƯỚNG VỀ KHẮP TẤT CẢ ĐỆ TỬ VÀ CHÚNG SANH ĐỀU TRỌN THÀNH PHẬT ĐẠO NAM MÔ TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s